Cuối cùng anh cũng có một phần trăm của sự lãng mạn. Cuối cùng tôi cũng hiểu được ý nghĩa của từ hạnh phúc là như thế nào. Cuối cùng anh đã mang lại cho tôi cuộc sống gia đình êm ấm dù rằng anh mãi mãi không biết tặng hoa…

Ngày ấy, chúng tôi là những sinh viên đam mê làm giàu, muốn trở thành người giàu có nhất trên thế gian này, cho dù biết rằng điều đó không bao giờ xảy ra. Anh mơ ước làm giàu từ những con số, những dòng code lập trình. Tôi nuôi mơ ước của mình trong từng câu chữ. Tình yêu đến với chúng tôi nhẹ nhàng và tự nhiên.

Anh – dân công nghệ, khô khan và không có lấy một phần trăm của sự lãng mạn. Tôi – người đi ra từ thế giới cổ tích, luôn mơ ước có một tình yêu đẹp như hoa hồng và ngọt ngào như kẹo.

Thế rồi tôi yêu anh, tôi chấp nhận một tình yêu thực tế, ít lãng mạn. Tình yêu của anh không có hoa hồng như tôi nghĩ. Tôi cũng không ngờ rằng suốt quãng thời gian yêu nhau anh chưa bao giờ tặng tôi dù chỉ là một bông hoa. Quà sinh nhật, quà Valentine, quà 8-3  tất cả đều là những thiết bị cần thiết cho chiếc máy tính của tôi. Khi là cặp loa mới, khi là cây RAM 2G. Kỳ kèo mãi tôi mới “đòi” anh mua cho tôi chiếc gối bông xinh xắn mềm mượt trong ngày sinh nhật.

Em đã chờ đợi anh rất lâu rồi
Thế rồi tôi yêu anh, tôi chấp nhận một tình yêu thực tế, ít lãng mạn. Nhưng tôi vẫn chấp nhận và chờ đợi.

Lắm lúc tôi cũng tủi thân, nhưng biết làm sao được khi yêu phải một người có đầu óc thực tế cao như vậy. Tôi chờ đợi một điều kỳ diệu sẽ xảy ra. Đó là một ngày nào đó ông trời sẽ ban cho anh một chút lãng mạn của cuộc sống. Nhưng ông trời ở quá xa…

Những buổi dạo chơi, những lần picnic thưa dần nhường chỗ cho những buổi lên thư viện, ngồi ghế đá ôn thi. Anh và tôi cứ thế đi hết quãng đời sinh viên. Những kỷ niệm êm đềm mãi mãi không bao giờ trở lại. Tôi đã quen có anh bên cạnh mình. Có lẽ sẽ không bao giờ tôi  xa anh dù anh và tôi không có một điểm chung nào. Nhưng tôi tin tình yêu sẽ xóa bỏ những rào cản giữa chúng tôi.

Ra trường đi làm chúng tôi càng ngày càng ít gặp nhau. Anh làm cho một công ty phần mềm, hầu như không có ngày nghỉ. Tôi vẫn cứ chờ điều kỳ diệu sẽ xảy ra, chờ ngày tôi làm cô dâu của anh. Nhưng điều tôi chờ đợi cứ dần dần xa vời.

Ngoài giờ làm ở công ty anh còn nhận việc làm thêm nên không còn thời gian dành cho tôi. Vào ngày nghỉ tôi thường lang thang trên internet tìm cách giết thời gian. Tôi biết rằng anh sẽ không bao giờ tình cờ ghé vào nickname của tôi, không bao giờ gửi cho tôi dù một dòng tin nhắn.

Anh dường như trở thành một người xa lạ, đến gọi điện cho tôi anh cũng chẳng còn nhớ. Tôi không biết có phải tình yêu của chúng tôi đã đến hồi kết thúc hay không? Tôi không còn chờ anh mỗi cuối tuần nữa. Tôi đến tìm anh. Tôi không muốn tình yêu của chúng tôi lại lụi tàn như vậy. Tôi hi vọng có thể tưới cho cây tình yêu của chúng tôi xanh tốt trở lại.

Rất nhiều chủ nhật trôi qua, anh vẫn thế, không có gì thay đổi. Sự hiện diện của tôi trong phòng với anh cũng chỉ là vô hình. Khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng xa hơn. Tôi tuyệt vọng không biết phải làm như thế nào nữa. Tôi chờ đợi, chờ anh nói với tôi lời chia tay. Tôi không đủ can đảm nói với anh điều đó vì tôi còn yêu anh rất nhiều. Ba năm sau khi ra trường tôi vẫn bên anh dù anh không còn là anh của ngày xưa nữa.

Em đã chờ đợi anh rất lâu rồi
Cuối cùng điều kỳ diệu mà tôi chờ đợi cũng đến. Tim tôi nghẹt thở, tôi tin rằng ngày cuối của cuộc tình chúng tôi đã đến.

Nhưng…

Cuối cùng điều kỳ diệu mà tôi chờ đợi cũng đến. Tối thứ bảy anh gọi cho tôi và nói rằng anh có chuyện cần nói. Tim tôi nghẹt thở, tôi tin rằng ngày cuối của cuộc tình chúng tôi đã đến.

Tôi trang điểm thật đẹp, tôi muốn sau khi chia tay trong ký ức của anh sẽ mãi hiện lên hình ảnh của tôi bây giờ. Tôi đến khu công viên nơi anh hẹn gặp tôi. Tôi không biết tại sao lúc đó lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ buồn, thất vọng rồi lại hi vọng. Sống mũi cay cay, tôi biết rằng mình sẽ khóc nếu anh không xuất hiện.

Anh đến cạnh tôi không nói gì. Tôi vẫn hi vọng anh sẽ mãi bên tôi cho dù anh không biết tặng hoa, không biết mua quà, không biết làm tôi vui bằng những hành động lãng mạn. Anh nắm lấy tay tôi, anh nói rằng anh có chuyện cần nói với tôi. Anh đưa tôi đến ngôi nhà nhỏ có rào chắn và những bụi cây nho nhỏ. Anh đưa cho tôi hộp quà xinh xắn. Tôi tự hỏi không biết có phải quà chia tay không.

Anh bảo tôi hãy mở hộp quà ra, chiếc chìa khóa nằm cùng chiếc nhẫn, anh nói rằng anh muốn tôi là bà chủ của ngôi nhà này. Lúc ấy tôi òa khóc như một đứa trẻ, tôi cứ nghĩ rằng sẽ không bao giờ tôi và anh đi chung con đường này nữa. Giờ đây, tôi không tin anh lại cầu hôn tôi.

Cuối cùng anh cũng có một phần trăm của sự lãng mạn. Cuối cùng tôi cũng hiểu được ý nghĩa của từ hạnh phúc là như thế nào. Cuối cùng anh đã mang lại cho tôi cuộc sống gia đình êm ấm dù rằng anh mãi mãi không biết tặng hoa…

Em đã chờ đợi anh rất lâu rồi

Em đã chờ đợi anh rất lâu rồi

Em đã chờ đợi anh rất lâu rồi

Tags